
Đại Nội Huế (còn gọi là Kinh thành Huế) là quần thể kinh thành – hoàng thành – tử cấm thành rộng khoảng 520 ha bên bờ Bắc sông Hương — kinh đô của 13 đời vua triều Nguyễn từ 1802 đến 1945. Đây là hạng mục chính của Quần thể di tích Cố đô Huế được UNESCO công nhận Di sản Văn hoá Thế giới năm 1993 — di sản UNESCO đầu tiên của Việt Nam. Kinh thành có hình vuông cạnh 2,5 km với 10 cửa thành lớn, được xây bằng gạch và đá theo kiểu Vauban Pháp pha trộn truyền thống Á Đông. Bên trong là Hoàng thành với Ngọ Môn (cổng chính, biểu tượng Huế), điện Thái Hoà (nơi vua thiết triều), điện Cần Chánh (đang phục dựng), Thế Miếu thờ 9 vua Nguyễn, Hiển Lâm Các và Cửu Đỉnh — 9 chiếc đỉnh đồng tượng trưng cho 9 đời vua, hiện được công nhận Di sản tư liệu thế giới UNESCO 2024. Tử Cấm Thành ở giữa là khu vực nội bộ vua chúa. Buổi tối có biểu diễn Nhã nhạc cung đình — Di sản phi vật thể UNESCO 2003.
Bản đồ minh hoạ khu vực Đại Nội Huế, tỉnh Huế. Bấm để mở Google Maps xem đường đi.




